Tìm bình yên trong cuộc đời vạn biến. Phật dạy con người cách TẬN HƯỞNG mỗi ngày an nhiên bình lặng

161

Nhìn bằng hai mắt chi bằng nhìn bằng một mắt, nhắm một mắt, mở một mắt sẽ tốt hơn. Chuyện gì cũng quá tính toán, quá thông minh, ngược lại còn rước vạ vào thân.

phat day tim bin yen trong cuoc doi tuetamblog

Đi tìm bình yên giữa cuộc đời vạn biến

Cuộc sống bộn bề dù nhiều lo toan bận rộn nhưng chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có một góc nhỏ để cất giữ những khoảng lặng của riêng mình, lưu giữ những mảng màu tâm hồn ít ai có thể chạm tới.

Quán rất nhỏ, giấu mình trong con hẻm vắng người lại qua. Bàn ghế và vách tường in màu thời gian cũ kỹ. Chiếc đĩa hát xoay những vòng thong thả kể những chuyện xưa xa. Tôi vẫn gọi nơi này là chốn tịch yên của riêng mình – nơi nghỉ chân sau chặng dài mỏi mệt, nơi trốn khỏi những lo toan, giông gió ngoài kia. Bước vào đây là bước vào sự bình yên – có lẽ bởi không gian nơi đây khiến tôi nhớ đến căn nhà nhỏ nơi quê nhà – nơi còn lưu giữ một thơ ấu êm đềm.

Mỗi người chúng ta đều tìm thấy những sự bình yên của riêng mình. Với tôi, đó là một góc quán nhỏ thân quen, với bạn, có thể là nơi mái nhà cùng những người thân thương, hoặc có khi, chỉ cần một cái nắm tay của người ta yêu cũng đủ khiến lòng ta bình yên rồi. Nếu ta luôn tự nhắc mình rằng trong nội tâm thường hiện hữu sự bình yên tịnh lạc vốn có, không điều gì có thể phá vỡ được sự bình yên đó, không ai có thể hủy diệt được sự bình yên đó, ngoại trừ chính những suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực của mình, thì ta tạo ra được hệ thống an ninh cảnh giác tất cả những suy nghĩ và cảm xúc gây phá vỡ sự bình an của mình.
Ta cứ nghĩ tình yêu là nơi chốn bình yên duy nhất ta có giữa cuộc đời này. Nhưng ngay cả tình yêu cũng chẳng phải là thứ bất biến giữa cuộc đời vô thường. Và ngẫm lại, chẳng có nơi nào cho ta sự bình yên, khi mà trái tim ta chẳng yên bình. Nên dù đi tới đâu, dù ở đâu, hãy để bản thân mình là một chốn bình yên, để ta sẵn sàng đối mặt với những giông bão ngoài kia.

Loading...

Con người sẽ nhẹ nhõm và vui vẻ khi dồn tâm sức vào công việc và nỗ lực hết mình. Khi ta cảm thấy yêu thương và tử tế với người khác, điều đó không chỉ làm người khác cảm thấy được yêu thương và chăm sóc, mà còn giúp ta tìm được hạnh phúc và bình an trong nội tâm. Dù có nhàm chán đến mấy, cũng không được dừng lại. Rồi bạn sẽ tìm được một chút khác biệt, bâng khuâng xen lẫn những vu vơ, đủ để sạc đầy lại cục pin tâm trạng sau chuỗi ngày mệt mỏi…- Trong cuộc sống nên có nhiều khoảng lặng để ta nhìn lại chính mình. Lặng để hiểu, lặng để thấy mình được yêu thương, lặng để trân trọng những phút giây hạnh phúc. Lặng để tâm hồn mình thấy bình yên anh nhỉ? Cảm ơn người, người lữ khách đã đồng hành cùng ta trên chuyến tàu tốc hành của cuộc đời mà mỗi sân ga nó đi qua đều chất thêm những ấm áp yêu thương.

Thứ nhất: Việc không làm

Không làm việc vô nghĩa, không làm việc quá sức, không làm việc quá vất vả, không làm việc sau này sẽ khiến mình hối hận.

Sau khi con người già đi thì phải học cách khuất phục số phận, nếu không bạn sẽ gặp nhiều rắc rối. Hãy học cách làm việc vừa sức, tự lượng sức mình.

Thứ hai: Điều không nhìn

Nhìn bằng hai mắt chi bằng nhìn bằng một mắt, nhắm một mắt, mở một mắt sẽ tốt hơn. Chuyện gì cũng quá tính toán, quá thông minh, ngược lại còn rước vạ vào thân.

Đừng chỉ nghĩ cách thay đổi người khác, mỗi người đều có cách sống của riêng mình. Con cháu có phúc của con cháu, ít quản chuyện phiếm là cách tuyệt vời nhất.

Thứ ba: Việc không quản

Dẫu thế giới này thiếu đi bất kỳ ai thì trái đất vẫn cứ quay, người khác vẫn cứ sống, mặt trời vẫn chiếu sáng mỗi ngày.

Nên hãy nhớ kỹ rằng:

Hãy để tâm tới sức khoẻ của bản thân, để tâm tới niềm vui của bản thân, để tâm tới việc mình cần làm, để tâm tới bản thân mình là được rồi.

Thứ 4: Điều không cho

Sau khi già đi, nhất định phải giữ lại cho mình một chút vốn liếng. Những gì không thể chi trả thì đừng chi trả, không thể cho thì đừng cho. Thứ gì cũng cung cấp đủ đầy, con cháu chắc chắn sẽ chẳng biết làm gì, chỉ biết “há miệng chờ sung”. Chắc chắn chúng sẽ chỉ có thể sống một cuộc sống bình thường, thậm chí cùng khổ. Hãy để con cháu dưỡng thành thói quen tự lực cánh sinh.

Thứ năm: Không chờ đợi

Đợi nghỉ hưu, đợi tiền tiết kiệm, đợi con cái trưởng thành, đợi trả tiền nhà,… chúng ta cứ luôn chờ đợi, cuối cùng lại đợi đến khi cử hành lễ tiễn biệt của chính bản thân mình. Đời người ai cũng phải trải qua một lần, đừng quá lao tâm, con cháu chịu chút khổ mới có thể trưởng thành. Trước sau gì thì ai cũng phải rời đi, nhưng đừng tiếc nuối, những việc muốn làm thì đừng chờ đợi. Nhất định phải sống thật tốt và hưởng thụ cuộc sống mỗi ngày.

Theo giadinhtiepthi